Giang Trần: "Ngươi có vẻ rất am hiểu nhỉ."
Thạch Mục bật cười khinh khỉnh: "Bộ khúc của mấy thế gia đại tộc kia, tên nào tên nấy đều là cục cưng bảo bối, sao chúng có thể dễ dàng mang ra tiêu hao được."
Nói xong, gã lắc đầu: "Ta nói với ngươi mấy chuyện này làm gì nhỉ? Bây giờ ngươi tốt nhất nên kẹp chặt đuôi mà làm người đi, nằm mộng giữa ban ngày cũng chẳng ích gì đâu."
Giang Trần cười khẽ, không tiếp tục chủ đề này nữa: "Vậy ta tuồn tin tức về thương đội của bọn chúng cho Chu Trường Thanh, ngươi thấy sao?"




